Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Xuân Long.
TÔI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Thị Tuyết (trang riêng)
Ngày gửi: 19h:15' 11-05-2009
Dung lượng: 954.0 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
| Tôi ơi đừng tuyệt vọng! | ||||||
| Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng - vì xung quanh ta vẫn còn đồng loại - đồng loại - nơi ấy có những yêu thương vẫn gọi ta về nhận mặt. Hãy tìm về những điều bình dị ấy để thấy rằng cuộc đời này vẫn đáng sống, đáng yêu | ||||||
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng Em là tôi và tôi cũng là em
Mùa đang rụng trên vai. Những buồn vui cứ đi đi về về như là tri kỉ. Tóc vẫn rối tung vì những vô thường đang đầy lên thành năm tháng... Lá mùa thu vàng phai, oằn cong, khô khốc. Lá mùa thu rớt rơi, tàn rụng ngay trong lòng đông lạnh... Có điều gì nghe như thở dài và xót xa, tiếc thương cho "những ngày vui ngắn ngủi". Có điều gì nghe như vắng lặng và xa xăm... Nhưng cũng có điều gì nghe như là Định Mệnh - Định Mệnh của một chiếc lá hết xanh rồi úa, hết bình mình rồi chiều tàn... như ngày qua ngày, năm tháng qua năm tháng, mùa qua mùa, tôi qua tôi... Trôi đi thật chậm, thật nhanh... Tất cả chúng ta đi qua năm tháng giống như hành trình của một chiếc lá. Chiếc lá ấy qua bao nhiêu mưa nắng, chứa trong mình bao nhiêu bộn bề những được -mất, để rồi tuổi mình tàn tạ và tiều tụy những thanh xuân. Nhưng nơi chiếc lá rụng ấy, một sớm mai nào đó khi thức giấc, ta sẽ thấy một chồi xanh nhú lên... Một hành trình mới lại bắt đầu: Sự sống nảy sinh từ cái chết - bước qua đêm tối là sẽ tới bình minh!
Ừ, phải rồi: Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông để chuẩn bị cho một mùa lá mới xanh non tơ... Vì thế mà Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng! Cứ để tất cả trôi đi, rơi đi, rồi sẽ ổn thôi. Em, tôi và biết bao khuôn mặt người trong cuộc sống này sẽ bình yên, sẽ nhẹ nhàng hơn khi đối mặt với những khó khăn, thiệt thòi và mất mát ... Cứ nhớ rằng Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng. Em là tôi và tôi cũng là em! Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo Trịnh ơi, có điều gì như đang rơi? Con diều bay trên nền trời bao la rộng lớn nhưng sao "linh hồn lạnh lẽo" thế? Trống rỗng, nguội lạnh đến mức không có nổi cho riêng mình một niềm vui nhỏ nhặt ngay tự trong tâm ư? Con diều bay âm thầm, lặng lẽ chở những giọt buồn rơi làm cho "vực thẳm buồn theo". Nỗi buồn lan tỏa, xâm chiếm, ám ảnh cả không gian... Nhưng có yêu đời đến cuồng say thì mới biết buồn đế tận cùng như vậy : Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Trịnh từng viết: "Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng - Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình .Tin vào cuộc đời vốn không thể khác. Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của một tên tuyệt vọng". Phải yêu đời, yêu người đến quên mình thì Trịnh mới viết đầy ẩn ức và vương bụi trần như thế . Đừng tuyệt vọng , tôi ơi đừng tuyệt vọng Nắng vàng phai như một cõi đời riêng Đừng tuyệt vọng , em ơi đừng tuyệt vọng Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh Điệp khúc Tôi ơi, đừng tuyệt vọng lại vang lên như câu hát ru an ủi những kiếp người nhỏ nhoi dưới bầu trời này. Đời đáng chán nhưng đời cũng đáng yêu. Đời là cõi tạm nhưng đời cũng thiên thu. Đừng tuyệt vọng, tôi ơi, đừng tuyệt vọng Lá vàng rơi như một cõi lòng riêng xao xác những trầm mặc. Nhưng đừng buồn Tôi ơi, Em ơi vì "Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh". Hãy cứ yêu đời, hãy cứ đầu trần chân đất hát khúc tươi vui như những đứa trẻ giữa lòng bao la. Mỗi ngày, đời sống dường như co lại, hãy chọn cho mình một niềm vui, những bông hoa và những nụ cười, em nhé. Dù chỉ để gió cuốn đi, để gió cuốn đi. Như thế, tôi và em đã không hờ hững để tuổi mình đi qua trong quên lãng. Ông trời sinh ra cho ta đôi bàn tay, một để trao và một để nhận. Em hãy cứ cho đi những gì em có. Đời sẽ trả lại em hơi thở của những nỗi đau và niềm hạnh phúc. Em sẽ lớn lên từ những điều đó, vì cuộc sống là những trải nghiệm. Người ta học lớn khôn từ những điều khờ dại mà em. Cuộc sống có những hư hao thì cũng sẽ có những đủ đầy, vẹn nguyên. Và cuộc sống cho em một nỗi đau thì cũng sẽ cho em một bờ vai xoa dịu những nỗi đau đó, em biết không? Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng - vì xung quanh ta vẫn còn đồng loại - đồng loại - nơi ấy có những yêu thương vẫn gọi ta về nhận mặt. Hãy tìm về những điều bình dị ấy để thấy rằng cuộc đời này vẫn đáng sống, đáng yêu. "Một nhành hoa giữa tâm hồn" sẽ làm ta tha thiết hơn ... Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên Bài hát kết thúc bằng hình ảnh con đường xa và nắng chiều quạnh quẽ, thê lương. "Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên". Nhè nhẹ thôi nhưng sầu ơi sao sầu thế? Thôi nào, ngủ ngoan ta ơi vì "dù em khẽ bước không thành tiếng, cõi đời bao la vẫn ngân dài". Hãy đi và hãy trải nghiệm, em sẽ thấy đời vẫn xanh qua bao nhiêu mưa nắng dãi dầu. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng của lòng mình, em sẽ thấy "tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa".
|



Cám ơn thầy Long! Thầy nghe bài hát của Trịnh nhé!
http://nguyentuyet.violet.vn/
Thay Long co the noi ho ten day du cua nguoi da viet loi binh cho bai hat "Toi oi dung tuyet vong" duoc khong?